Đáp chuyến bay về nhà lúc nửa đêm, khẽ mở cửa vào nhà bỗng nghe tiếng cười khúc khích trong phòng cô em họ, qua khe hở tôi chết lặng khi thấy chồng mình cũng ở đó

Tâm sự 24/12/2022 03:46

Đến cổng nhà, tôi nhìn đồng hồ là gần 1h sáng. Nghĩ chồng con đang ngủ nên tôi khẽ mở khóa, rón rén bước vào. Cửa phòng ngủ của hai vợ chồng mở nhưng chồng tôi không ở đó. Tôi bước vào phòng 2 con cũng không thấy chồng đâu.

Tôi năm nay 33 tuổi, lấy chồng được 6 năm. Chồng hơn tôi 7 tuổi. Anh là phó giám đốc ở một công ty thiết bị y tế. Kinh tế gia đình tôi khá. Chồng tôi có thể lo cho vợ con nhưng tôi vẫn muốn đi làm, gây dựng sự nghiệp riêng. Cách đây 1 năm, sau khi 2 con trai sinh đôi của tôi được 2 tuổi, tôi quyết định đi làm nhân viên kinh doanh.

Để có người lo cho 2 con, tôi bàn với chồng, thuê cô em họ, là con của dì tôi. Con bé năm nay 23 tuổi, nước da đen, ngoại hình dưới trung bình, lực học lại kém nên không thi đỗ trường lớp nào. Dì nhờ tôi đưa em lên thành phố, trước tiên là giúp việc cho nhà tôi, sau này, khi con bé khôn ngoan, lanh lợi hơn thì xin cho em làm ở công ty, rồi giúp em kiếm tấm chồng.

Em ngoan, chịu khó, yêu trẻ và rất nghe lời anh chị nên tôi cũng yên tâm, thường xuyên giao phó việc nhà, con cái cho em để đi công tác, nâng cao doanh số. Cách đây 1 tuần, tôi có chuyến công tác đi các tỉnh miền Tây cùng sếp. Chuyến đi dự kiến khoảng 1 tuần nhưng công việc suôn sẻ, kết quả vượt mong đợi nên sếp cho chúng tôi rút sớm.

Đáp chuyến bay về nhà lúc nửa đêm, khẽ mở cửa vào nhà bỗng nghe tiếng cười khúc khích trong phòng cô em họ, qua khe hở tôi chết lặng khi thấy chồng mình cũng ở đó   - Ảnh 1
Em ngoan, chịu khó, yêu trẻ và rất nghe lời anh chị nên tôi cũng yên tâm, thường xuyên giao phó việc nhà - Ảnh minh họa: Internet

Chuyến bay đáp xuống Hà Nội đã nửa đêm, tôi không nhờ chồng ra đón nữa mà tự gọi xe về. Đến cổng nhà, tôi nhìn đồng hồ là gần 1h sáng. Nghĩ chồng con đang ngủ nên tôi khẽ mở khóa, rón rén bước vào. Cửa phòng ngủ của hai vợ chồng mở nhưng chồng tôi không ở đó. Tôi bước vào phòng 2 con cũng không thấy chồng đâu.

Đang hoang mang thì tôi nghe thấy tiếng khúc khích bên phòng em họ. Tôi ghé mắt nhìn qua cánh cửa khép hờ thì phát hiện chồng tôi đang ở đó. Tôi định gào lên, lao vào đánh đấm hai con người phản bội cho hả dạ, nhưng không hiểu sao, cổ họng tôi cứng lại, chân tay tôi run lẩy bẩy rồi khuỵu xuống.

Cả đêm hôm đó, tôi không sao chợp mắt. Nước mắt cứ chảy tràn, ướt đẫm cả gối. Tôi không biết phải xử lý tình huống này như thế nào nữa.

Đáp chuyến bay về nhà lúc nửa đêm, khẽ mở cửa vào nhà bỗng nghe tiếng cười khúc khích trong phòng cô em họ, qua khe hở tôi chết lặng khi thấy chồng mình cũng ở đó   - Ảnh 2
Tôi ghé mắt nhìn qua cánh cửa khép hờ thì phát hiện chồng tôi đang ở đó - Ảnh minh họa: Internet

Nếu chồng tôi lang chạ với một người phụ nữ nào khác, có lẽ, tôi sẽ dễ dàng xử lý hơn. Nhưng đây là em họ tôi, là con của dì tôi. Nếu sự việc vỡ lở, vợ chồng tôi không thể sống với nhau, các con tôi sẽ mất bố, tôi cũng mất đi chỗ dựa kinh tế. Quan trọng hơn, họ hàng sẽ kể mãi về câu chuyện của gia đình tôi, chuyện tôi bị chính em họ cướp chồng… Vết nhơ đó, đến bao giờ tôi mới rửa được.

Nhưng nếu chỉ đuổi việc đứa em và yêu cầu chồng cam kết không lặp lại sai lầm thì có dễ dàng cho hai con người đó quá không? Và vết thương trong lòng tôi theo thời gian có thể lành được không?

Tôi phải làm sao bây giờ? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Chê chồng 'béo như heo', tôi bắt đầu để ý anh hàng xóm 6 múi, tối đến mặc chiếc váy ngủ gợi cảm chủ động 'mời gọi', lăn lộn đến nửa đêm, anh ta mở ví đưa một thứ khiến tôi chết sững

Kéo tuột tôi vào phòng ngủ, chúng tôi lao vào nhau như những kẻ đói khát. Tôi đê mê trong vòng tay, mùi hương và sự ấm áp của anh ta. Không biết đã bao lâu rồi tôi mới có một cuộc ân ái nồng nàn, thỏa mãn đến thế.